NÓI VỚI ANH

mam thuyen nan bien va anh

Bài thơ của một cô gái miền núi gửi cho chàng chai quê biển miền trung trong những ngày biển lặng.

                NÓI VỚI ANH

Biển mùa này có mặn không không anh?

Em nghe người ta nói nhiều về biển!

Về cá tôm con nước quê mình.

Về một ngày biển bỗng lặng thinh

Ôm nỗi đau người dân chài bé nhỏ.

Khúc tự tình ngày xưa chừ bỏ ngỏ…

Biển…anh…em…ba…mạ chừ nhói lòng!!!

Ngày xưa…

Em biết anh nhờ vị mặn của mắm

Như hồn người Trung mình chất phác nghĩa tình

Như xóm núi em những ngày giông bão

Dìu nhau qua bằng muối đậu muối mè.

Nhớ…

Ngày gặp mặt anh kể em nghe

Về mạ về chị về phụ nữ quê anh

Gồng gánh tảo tần phiên chợ quê đầy ắp

Chờ những chàng trai của biển trở về với nụ cười yêu thương…

Hôm nay lòng người bỗng chông chênh

Em thấy những chàng trai đau nhìn ngôi nhà mình bị phá huỷ

Cơm cho con và nụ cười của mẹ?

Thuyền chẳng căng buồm nằm im nhớ gió!

Lưới lấy ra rồi lại cất vào…

Em cô gái núi mang làn da của biển

Chưa một lần về với biển quê anh

Mà em khóc trước vô vàn xác cá

Bóng người ngồi liêu xiêu những chiều hạ

Chở về đâu …câu ví dặm chợt xa lạ giữa quê mình?

Muốn nói với anh…

Biển rồi sẽ bình minh

Như miền Trung đã qua nhiều giông bão

Biển chỉ là đang khóc nỗi đau người con gái

Thấy người mình thương sa ngã lạc đường

Qua bao nhiêu lỗi lầm…

Em vẫn tin lòng bao dung của biển

Như mẹ hiền chờ đứa con ngày đặc xá trở về!

Vậy nhé anh, thay em ôm bà ôm mẹ

Dẫu vần thơ chẳng thể xoá nỗi lo

Cho em được xoa nhẹ ngày buồn như ri

Vì mình là con của đất trời anh nhỉ!

Biết làm chi khi biển trở mình?

Chờ một ngày gần lắm biển lại bình minh

Để em hát anh nghe câu ba dặn ngày nhỏ

Con à!

Nơi đất cằn cỗi là chốn tình người nở hoa.

                                             Lan Oanh

 
 
 

Bình Luận

Bình Luận